hay đổi TƯ DUY để viết lại QUÁ KHỨ

image_pdfimage_print

Thay đổi tư duy để viết lại quá khứ bài viết thể tăng lần đầu tiên ngày 31 tháng tám năm 2000 16 bởi chi Nguyễn trên trang the reasonreuters.com. Hầu hết những người quen tôi lâu hoặc từng dùng bữa với tôi đều biết rằng tôi không thích 2 thứ cà chua sống và thạch rau câu trên cả vấn đề mùi vị, tôi cảm thấy gai người mỗi khi thấy cà chua 9 và luôn tránh đi qua những gian hàng bày bán thạch rau câu. Khi được hỏi lý do tại sao tôi thường trả lời đơn giản là không hợp khẩu vị. Nhưng sự thật là tôi không thích 2 thứ này vì chúng gắn liền với 2 kỷ niệm không vui của tôi từ khi còn nhỏ. Một vài 5 trở lại đây, tôi suy nghĩ nhiều hơn về quá khứ và những câu chuyện đã góp phần khiến tôi trở thành tôi của ngày hôm nay. Tôi nhận ra rằng khi trưởng thành hơn và có tư duy tích cực hơn, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về quá khứ của chính mình.

Tôi từng cảm thấy mình có khả năng viết lại được quá khứ, kể cả những ký ức đau buồn nhất, những sai lầm va vấp lớn nhất đều có thể thay đổi được. Nếu tôi nhìn mọi việc dưới một con mắt khác. Trong bài viết này, tôi sẽ chia sẻ với bạn đọc 2 câu chuyện rất riêng tư mà tôi chưa từng kể ra bao giờ, với hy vọng nó có thể giúp cho bạn viết lại quá khứ của mình theo hướng tích cực và tươi sáng hơn. Cà chua thạch rau câu và câu chuyện hơn 20 5 trước. Hồi nhỏ tôi là một cô bé ngoan nhưng rất nhút nhát và hay sợ đưa ra ý kiến của mình trước người lớn. 5 tôi lên 3 hay 4 tuổi. Mẹ tôi nghe ai đó nói rằng ăn cà chua sống sẽ tốt cho sức khỏe và quyết định mua rất nhiều cà chua về nhà. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất năng động, thương chồng con nhanh nhạy và rất giỏi quán xuyến công việc nhưng làm quá nhiều việc một lúc cũng đồng nghĩa với việc mẹ tôi luôn bận rộn và thường không chú ý đến tiểu tiết trong khi đó. Hồi nhỏ tôi rất nhạy cảm và hay để ý đến cách cư xử của người lớn dành cho mình. Vậy là một buổi sáng mẹ dúi vào tay tôi một quả cà chua sống to đỏ mọng, nói vội con ăn đi và sấp ngửa đi, khuất ngay vào bếp nấu cơm đối với một con bé 3 đến 4 tuổi, việc mẹ bảo ăn gì gần như là mệnh lệnh nên chưa kịp nghĩ. Tôi đã cắn ngay miếng cà chua đầu tiên cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in mùi vị của cà chua hôm đó nó chua nồng nhớp nháp. Tanh hôi và sống sượng, tôi chỉ chực muốn nhè ra. Đúng lúc đó, mẹ tôi từ trong bếp đi xa cau mày hỏi, tại sao tôi không chịu ăn? Sau khi nghe tôi nói câu được câu chăng là cà chua khó ăn quá, mẹ tôi rắc một lớp đường cát lên miếng cà chua, ăn dở và nhanh chóng quay lại bếp. Lúc này, mặc dù không muốn một chút nào, tôi vẫn cố gắng cắn thêm một miếng cà chua ngậm đường trời ơi, thậm chí còn tệ hơn. Ban đầu, vị cà chua nồng quyện lẫn với đường lờ lợ thật không thể nuôi nổi. Nhưng bởi vì nhút nhát và sợ cãi lời người lớn, tôi vẫn cố gắng ăn gần hết của cà chua trong tình trạng khó chịu, buồn nôn và ức chế. Sau một lúc, mẹ tôi quay vào thấy tôi mặt mũi nhăn nhó thì lại càng bực hơn, cát không ăn được thì thôi. Nước ngoài ép và giật lấy quả cà chua đang ăn dở từ tay tôi. Tôi không nhớ cụ thể mình đã nghĩ gì khi bị mắng nhưng mờ nhạt trong đầu một đứa trẻ 3 4 tuổi, khi đó là một cảm giác tấm tức ức chế, cảm thấy mình đã cố gắng hết sức làm cái điều mình không muốn mà người lớn vẫn không hài lòng. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao ký ức về câu chuyện này lại sống động trong tôi đến như vậy. Hàng chục 5 sau tôi vẫn ghét cà chua sống phần việc. Tôi không thích mùi vị của nó và phần vì nó gợi nhắc cho tôi nội tâm thức của một cô bé con. Câu chuyện về thạch sao cô cũng trẻ con không kém cùng với 5 tới khoảng 4 tuổi, loại thạch rau câu xanh đỏ đủ mùi vị trái cây mới bắt đầu được bày bán tại Hà Nội. Đó là loại thạch được đóng trong khung nhựa nhỏ chỉ= chừng 2 ngón tay và bọc bên trên một lớp vỏ nhựa mỏng. Tôi rất háo hức được thử loại kẹo mới này hôm đó, 3 mẹ tôi quyết định mua một túi về nhân dịp có 2 anh em con, một người bạn mời tôi đến nhà chơi, người em khoảng= tuổi tôi còn người anh= tuổi, anh trai tôi, chúng tôi đều biết nhau từ khi còn nhỏ, 3 mẹ tôi có chia đều và để phần cho một đứa trẻ con một vài cốc thạch riêng. Tuy nhiên, trong lúc mải chơi đùa, người anh vô ý ăn hết phân thải của tôi. Ban đầu tôi chỉ ngạc nhiên chứ không hề tức giận bởi vì từ nhỏ. Tôi vốn không phải một đứa trẻ hay giành đồ chơi, khóc lóc ăn vạ. Tôi chỉ đợi Xem phản ứng của người lớn như thế nào để giành lại công lý cho tôi. Bởi vì 3 mẹ tôi thường phạt rất nghiêm. Nếu anh em tôi lấy đồ của người khác hay ăn vụng khi không được phép. Nhưng trái lại, với mọi ngày, 3 mẹ tôi lại chỉ cười xòa cho qua tại ý, nói rằng không sao hôm khác sẽ mua đền cho tôi. Điều này làm cho tôi vô cùng giận dữ. Trong suy nghĩ của một đứa trẻ 4 tuổi, tôi không hiểu tại sao 3 mẹ tôi lại đối xử bất công với tôi đến như thế, tại sao không phải đứa trẻ hư đã dành đùi của tôi? Tại sao lại thương đứa trẻ con nhà người khác hơn tôi? Tôi bắt đầu khóc tu tu khóc một mình từ tối đến đêm và cả khóc. Tôi càng nghĩ ra nhiều lý do hơn để khóc và càng khóc dai hơn. Đó có lẽ là lần đầu tiên tôi nhớ mình khóc nhiều đến như vậy, khóc trong cả khi ngủ. Sáng dậy mắt tôi sưng lên như 2 quả nhót nhưng điều đó không làm tôi thôi rấm rứt vì mình bị đối xử bất công. Rồi bà ngoại tôi lên chơi có lẽ đã phần nào nghe được câu chuyện bà mới an ủi và giải thích với tôi rằng, có lẽ 3 mẹ tôi cư xử như vậy vì nể gia đình của bố mẹ 2 anh em kia. Bố mẹ tôi không muốn mắng con của người khác trước mặt họ. Nghe vậy, tôi ôm chặt lấy bà khóc còn nức nở hơn tôi của 5, 4 tuổi không thể chấp nhận nể nang là lý do đối xử khác nhau đối với trẻ con mà có lẽ tôi của 5 27 tuổi 30 tuổi cũng chưa chắc chấp nhận được hẳn điều này. Kể từ sau ngày hôm đó, tôi không bao giờ ăn thạch rau câu nữa, nó luôn gợi lên trong tôi cảm giác ức chế, bất công và cả xấu hổ, yếu đuối non nớt, cà chua, thạch rau câu và câu chuyện gần 20, 5 sau. Khi trưởng thành hơn phần nhiều tính cách nhạy cảm, nhút nhát của tôi vẫn không thay đổi, nhưng tôi dần biết thêm nhiều về ranh giới đúng sai và những khó xử thế giới người lớn. Bắt đầu từ khi tôi đi làm, đi du học, lập gia đình và va chạm nhiều hơn trong xã hội. Tôi bắt đầu nhìn nhận, mẹ tôi không chỉ là một người mẹ mà còn là một người phụ nữ. Tôi cảm thấy gần với mẹ hơn không chỉ như mẹ con mà còn như 2 người phụ nữ như 2 người bạn. Tôi hiểu hơn sự hy sinh về thời gian, vật chất, tinh thần của mẹ tôi để dành cho gia đình. Thậm chí, tôi càng ngày càng nhìn thấy nhiều nét của mẹ tôi ở trong tôi. Tui là con gái của mẹ tôi. Vì là con gái của mẹ tôi, tôi thường xuyên làm nhiều việc. Một lúc, tôi thỉnh thoảng cũng gắt lên khi quá bận rộn và tôi cũng đôi khi thiếu kiên nhẫn. Nhưng cũng vì là con gái của mẹ tôi, tôi quan tâm đến người thân của mình, từ cái ăn, cái mặc tôi đa cảm tôi sâu sắc và tôi luôn cố gắng giúp đở mọi người nhiều nhất có thể. Như những 5 gần đây, nhất là khi một mình sống ở nước ngoài, tôi thấm thía hơn tình cảm của mẹ dành cho tôi. Tôi vẫn không ăn cà chua sống, nhưng bây giờ mỗi khi nhìn thấy quả cà chua 9, tôi không còn nhớ cảm giác bị la mắng và ấm ức như trước đây nữa. Thay vào đó, tôi nhớ đến tình yêu thương vô điều kiện của mẹ dành cho tôi và nhớ rằng tôi đã hạnh phúc như thế nào vì có một tuổi thơ bình yên dưới bàn tay che chở của mẹ. Câu chuyện với thạch rau câu có một kết thúc buồn. Người anh trong câu chuyện cậu bé đã ăn phần thải của tôi 5 nào không may bệnh nặng qua đời khi mới ngoài 20 tuổi, sự ra đi của người anh, người bạn thuở ấu thơ làm tôi cảm thấy trống vắng, hoang mang. Có lẽ vì khi đó tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác mất đi người thân khi họ còn đang ở tuổi thanh xuân phơi phới. Tôi cảm giác như những người bạn này ra đi đã mang theo rất nhiều ký ức tuổi thơ của chúng tôi. Nhưng sự mất mát này cũng khiến tôi nhận ra mình may mắn như thế nào vì được sống. Cuộc sống đó đã là một đặc ân. Trong nhiều 5 qua thi thoảng bất chợt, tôi nghĩ. Anh ấy sẽ thế nào nếu còn sống đến bây giờ, có quá nhiều thứ mới mẻ, sinh ra theo từng 5 tháng. Anh ấy có ngạc nhiên không? Nếu có cơ hội được trở lại cuộc sống dù chỉ một ngày? Tôi sẽ không bao giờ có được câu trả lời cho những câu hỏi ấy, nhưng thì khi anh ra đi, tôi không còn gắn thạch rau câu với ký ức buồn nữa. Thay vào đó, mỗi lần nhìn thấy những cục thạch màu sắc để trên kệ, tôi lại mỉm cười và thầm cảm ơn thượng đế đã cho tôi cơ hội được sống được trở thành tôi của ngày hôm nay và tôi cũng cảm ơn người anh, người bạn nhỏ đã trở thành một phần ký ức không thể nào quên của tôi. Thay đổi tư duy để phát lại quá khứ. Câu chuyện về cà chua và thạch rau câu thực sự chỉ là những ký ức con trẻ, nhưng qua câu chuyện này, tôi mong bạn có thể mở lòng hơn với những kỷ niệm không vui của mình trong quá khứ, rất nhiều tài liệu tâm lý học đã chỉ ra rằng những sang chấn tâm thần từ khi còn bé, những câu chuyện tưởng như rất nhỏ nhặt từ quá khứ lại có ảnh hưởng rất lớn đến quá trình trưởng thành và sức khỏe tâm lý của con người. Tôi tin rằng ai trong chúng ta cũng có ít nhiều ký ức không vui mà mình cố gắng quên đi hoặc không muốn đối mặt với nó. Ở đây, tôi khuyến khích bạn hãy thử suy nghĩ về những ký ức không vui này dưới một góc nhìn khác và với một tư duy tích cực hơn. Nhưng nếu coi cuộc sống là một lớp học thì những trải nghiệm buồn, những pha vấp những sai lầm đều là học phí để giúp ta trưởng thành hơn. Trong cuốn những điều tôi biết chắc bà hoàng truyền hình oprah winfrey đã dũng cảm viết về câu chuyện mình bị lạm dụng và mang thai khi mới 14 tuổi. Đứa bé mất ngay khi vừa chào đời và opera luôn cảm thấy tủi nhục, xấu hổ và mất mát vì điều đó. Khi trở nên nổi tiếng, oprah luôn nơm nớp lo sợ rằng một ngày nào đó cả thế giới sẽ phát hiện ra quá khứ đen tối này của mình. Vì vậy, khi chuyện ofra mang thai và có con ở tuổi 14 bị lộ ra vì một người thân trong gia đình đã bán. Nguồn tin này cho tạp chí lá cải opera đã vô cùng lo sợ. Bà nghĩ rằng chỉ ngày mai thôi, cả thế giới sẽ quay lưng với mình. Nhưng không khi ofra quay lại làm việc, không có một ai nhắc đến việc này, không có bất kỳ một người nào thay đổi thái độ với bà. Thậm chí mọi người còn nể phục hơn khả năng vượt lên quá khứ vượt lên hoàn cảnh của oprah. Sau đó ông garfield, bà nhận ra rằng đây chính là bài học lớn nhất của cuộc đời mình. Sự phản bội của người thân đã dạy cho bà niềm tin vào nhiều người khác, những người không cùng huyết thống. Bà nhận xét rằng chỉ cần ta sống tốt và đúng với lương tâm khi ta gục ngã, cả thế giới sẽ đợi ta xệ. Opera cũng bắt đầu nhìn về quá khứ, đau buồn khi mất đứa con= con mắt khác thay vì xấu hổ tủi cực như trước đây.

Bà nhận ra rằng dù chúa tước đi đứa con thơ. Người cũng cho bà cơ hội thứ 2 để sống vì cơ hội thứ 2 này, opera đã quay trở lại trường học tập trung học tập và nắm lấy tất cả cơ hội được dẫn chương trình, kể cả trên truyền hình lẫn radio. Đây cũng chính là những bước đi ban đầu khiến ofra thành công như ngày hôm nay. Từ khi nhìn lại sự việc đã qua= con mắt khác, ara nói quá khứ của bà trở nên tốt đẹp hơn và hiện tại của bà trở nên tươi sáng hơn. Các bạn ạ, không ai có thể quay ngược dòng thời gian để xóa đi những kỷ niệm không vui của mình trong quá khứ. Tôi không thể và bạn cũng vậy. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là thay đổi tư duy của mình ở thời điểm hiện tại, chính thời điểm này mà thôi. Tôi mong bạn đọc hãy thử một lần nhìn lại quá khứ của mình với tư duy tích cực, tôi tin bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc, may mắn hơn và nhận ra rằng mọi thứ xảy ra đều có lý do của nó. Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này và sống lại một phần tuổi thơ cùng với tôi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *